Ngày thứ hai mươi mốt, sau khi qua nhiều làng bản và những khu vực tam giác mạch nở rộ nhất, tôi gặp mộtngười dân gần đó nói có thấy một người giống em, bởi có lần cô hát cho lũ trẻ ở nhà văn hóa thôn. Kỳ diệu thay, tôi tìm được em thật, người dân ở đây gọi em là cô Trang. Họ khen em hay hát, đàn giỏi, ngoài ra cô còn dạy chữ cho lũ trẻ xung quanh đây nữa. Họ chỉ cho tôi nơi Trang ở, một ngôi nhà người trong bản dựng lên cho em, giờ này chắc em đã sang bên kia quả đồi để dạy cho lũ trẻ ở đó. Tôi lặng lẽ nhìn ngôi nhà sàn nhỏ xíu ở xa, tít trên đỉnh dốc, lãng đãng sương mù. Thấy bình yên lạ, lòng tự dưng chùng xuống.
Người ta bảo qua sóng gió, rồi cũng phải bình an, có lẽ tâm trí em đã từng xao động và chông chênh lắm, nhưng rồi, em đã tự tìm cho mình được một nơi mà như em nói: không ai biết em là ai, em được sống với đúng những gì em muốn. Có thể trước kia, có những điều làm em chán nản, về thế giới người ta nói cười vô cảm, nơi những tình cảm chân thành không được đỗi đãi lại bằng sự chân thành.
Em đã dám bước ra khỏi vỏ bọc hào nhoáng ấy, dù có phần chua chát và đột ngột, nhưng ít ra, em được sống chính là em. Tôi chỉ đứng ở xa như thế, nhìn về phía đó, mỉm cười mường tượng những ngày qua em sống. Về những sớm an lành, sương phủ trắng xóa, và chim hót líu lo, em sẽ men theo những đường nhỏ quanh co để đến lớp học, em được cười nói vui đùa cùng lũ trẻ. Những chiều yên bình, ngắm hoàng hôn từ trên đỉnh núi sừng sững; những đêm trắng sáng rọi từng triều dốc, từng con suối, cánh đồng. Em bình an, là tôi cũng yên lòng.
Tôi quay lại nhà người dân đã chỉ đường cho tôi khi nãy, nhắn rằng có người gửi cho em bức ảnh, phía sau, tôi chỉ ghi một dòng ngắn ngủi: “Anh đã tìm thấy em rồi. Bình an nhé!”. Mọi người thật thà mời tôi ở lại, sau khi Trang đi dạy ở bản bên kia núi về có thể gặp nhau, nhưng tôi từ chối. Lòng tôi ấm áp hơn bao giờ hết khi lên xe trở về thành phố.
Dù sao, ước mong tìm thấy em cũng đủ rồi, giờ là mong cho em được hạnh phúc, và thu xếp mọi điều, để có thể mang lại hạnh phúc ấy cho em. Nếu là trước kia, có thể, tôi đã ở lại, chờ em về và gặp lại em. Nhưng giờ đây, tôi muốn em biết, có người dõi theo em, nhưng cũng là người luôn tôn trọng quyết định của em vậy. Và dù thế nào, tôi vẫn sẽ luôn ở bên em, theo cách mà em thoải mái nhất.
4. Đông
Tôi trở lại guồng quay cuộc sống thường ngày ở thành phố, thôi những băn khoăn tìm em. Tôi sẽ đợi, tới khi em thực sự muốn liên lạc lại với mình. Mùa thu nơi này qua nhanh chóng, chớm se se lạnh, là người ta biết đông cũng sẽ kéo về nhanh thôi. Lá lác đác rơi dày thêm cùng những cơn gió mùa đông, tôi nhận được thư em:
- Nơi này giá lạnh, sẽ tốt hơn nếu có người chịu lạnh giống em.
Trang là thế, mong mỏi một vài dòng ngọt lịm hơn, thì em chỉ viết có như vậy. Tôi xin thôi các kế hoạch cho năm mới, và chuẩn bị lên đường, về nơi có một bàn tay cần tôi sưởi ấm. Đôi lúc tình cảm con người thật khó mà lý giải nổi, như tôi và em, dù thế nào, cũng vẫn có thể cảm nhận được sự dịu dàng và trái tim thổn thức.
Điều này, dám cá, nếu không phải hai trái tim thuộc về nhau, thì khó lòng cảm nhận được. Tôi khẽ cười, mong tới bên em nhanh hơn, cánh tay cầm lái lạnh buốt mà trái tim thì ấm nóng quá chừng. Miên man những dòng suy nghĩ, về những ngày qua xa cách em, về những ngày sắp tới, được cùng em sẻ chia hơi lạnh. Chỉ cần được bên nhau thôi, cũng là một niềm hạnh phúc.
Em đón tôi bên triền dốc, sau ngần ấy thời gian, nụ cười vẫn trong trẻo và đôi mắt long lanh. Gần như không cất nên lời, em lặng lẽ bước đến bên tôi, và gục đầu trên vai tôi, thì thầm:
- Tìm em lâu lắm phải không?
- Đủ dài để nhớ vô cùng, đủ để mong em đã bình tâm lại.
- Em trở lại là em, và không muốn đi đâu nữa, đợi anh ở đây thôi.
- Chứ không phải là sợ không đi xa thêm được.
- Xa anh đã là điều khó khăn lắm rồi.
Tôi xiết em vào lòng, đặt lên mái tóc một nụ hôn dài, trút vào đó ngày tháng nhớ thương em. Em ngốc lắm, em có đi xa thêm mấy, tôi cũng sẽ tìm ra em bằng được. Một sớm mùa đông, sương phủ đầy lên thảm cỏ khắp con dốc dẫn lên ngôi nhà nhỏ.
Tôi và em ngồi trên sàn nhà, nhìn lớp sương mờ qua khung cửa sổ gỗ, uống trà cùng nhau. Qua hơi khói bốc lên từ tách trà, tôi nhìn thấy nụ cười em, an lành và dễ chịu. Những ngày bình yên, thực sự bắt đầu. Vậy là hết xoay vần bốn mùa lặng lẽ người này tìm người kia, và thật lạ, là ngày tìm thấy nhau, chúng tôi không bất ngờ là mấy. Phải chăng, thời gian qua đủ cảm nhận được hạnh phúc của việc an lành sống với nhau dưới một bầu trời, và dù xa cách rồi vẫn sẽ về bên nhau thôi.
Anh! Lúc ra đi, em chỉ thấy rằng không chịu đựng được thêm sự dối trá, vô cảm hơn được nữa. Em sợ nếu cứ ở đó, có thể một ngày không xa, em cũng sẽ bị cuốn theo những con người ấy, những nụ cười công nghiệp kia. Buông bỏ những thứ vốn xa hoa và đẹp đẽ bề ngoài, đối với một người trẻ không dễ dàng gì, nhưng chênh vênh mà nó mang lại thì không ai muốn nếm thêm chút nào.
Và em chọn ra đi, tìm cho mình những chân trời mới, niềm vui mới. Nhưng, xa anh là điều khó khăn nhất mà em từng làm. Em dừng chân ở đây, chôn chặt nỗi nhớ anh ở nơi này, dù rằng em chỉ cần nhấc điện thoại lên, là có thể nghe thấy giọng anh rồi, vì em hiểu, anh là người lo lắng cho em tới nhường nào. Tuy nhiên, em mong thời gian xa cách, sẽ làm em mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, trân trọng những tình cảm mà mình có được.
Em sợ nếu em đi xa lần nữa, sẽ chẳng thể gặp lại anh. Cũng giống như anh hy vọng tìm ra em dù không có thông tin nào, thì em cũng nuôi một hy vọng mong manh là liệu thời gian dài rộng, có đủ để anh kiên nhẫn đi tìm mãi một người…
Thời gian lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng mang lại thật nhiều điều. Nó cuốn những nỗi buồn của em đi, giúp em bình tâm lại và mang anh đến bên em. Anh – một người đủ tin tưởng và chân thành, để em có thể nắm tay đi suốt cuộc đời này. Một người mải miết đi tìm, một người lặng yên chờ đợi, khó khăn đúng không anh? Cám ơn anh, vì tới cuối cùng, vẫn đủ ngần ấy nhớ thương, kiên nhẫn để đi tìm em. Thấy nhau rồi, đừng để lạc mất nhau nữa nhé.
Tác giả: Tú Lệ
